Chào, Khách

Thiên Thần Hai Mặt


« 1 .. 9 10 11 12 13 14 15 .. 308 »

xin em! Hãy nghe anh nói, đừng bỏ đi, đừng trả thù như thế nữa. Được không em?”

Giây phút được anh ôm trong vòng tay, Phương Nhã cảm thấy vô cùng mệt mỏi, trong khoảnh khắc chỉ muốn mặc kệ để anh ôm như thế, và để cô tận hưởng niềm ấm áp khi bên anh. Thế nhưng khi nhắc đến hai chữ trả thù, mắt cô như bừng sáng, lập tức vùng tay anh ra, nói gần như hét lên:

“ Anh là gì mà bảo tôi đừng trả thù? Anh là chồng chưa cưới của Cẩm Tú, là người yêu cũ của tôi! Chúng ta không là gì của nhau cả, anh có tư cách gì mà bảo tôi đừng trả thù! Là ai, ai đã khiến tôi ra nông nỗi này! Các người! Các người đều cùng một giuộc, đừng ra vẻ quân tử trước mặt tôi. Nhất là anh, tại sao lại xuất hiện ở đây. Tại sao lại để cho tôi nhìn thấy mấy người. Cút đi! Cút đi!!! Nhìn mặt hai người là tôi muốn ói rồi! Tôi kinh tởm, tôi khinh!”

Phương Nhã trong cơn kích động, đã không thể kiềm được nước mắt, căm thù nhìn Quốc Thịnh lẫn Cẩm Tú. Hai con người cô từng xem là quan trọng nhất trong cuộc đời, thế nhưng lúc này chỉ còn thù hận tồn tại! Cô lắc đầu, bật cười như điên, bước chân loạng choạng rồi ngã uỵch xuống mặt đất, khóc một cách ngon lành.

Quốc Thịnh sợ hãi, liền đưa tay ra đỡ Phương Nhã, ríu rít xin lỗi, nước mắt cũng không cầm được mà chảy xuống, anh nói trong thổn thức:

“ Phương Nhã, em đừng như vậy! Nghe anh giải thích, không phải anh phản bội em, anh chỉ là …”

“ Cút đi! Tránh ra tôi ra, tôi ghét phải nhìn thấy anh! Hãy về với Cẩm Tú của anh đi, đừng bao giờ để tôi thấy mặt anh. Tôi căm ghét anh, tôi hận anh!!!!”

Phương Nhã điên cuồng gào lên, ra sức chống cự, dùng tay dùng chân gạt mạnh Quốc Thịnh tránh xa mình ra. Ngụy biện! Tất cả đều là ngụy biện, rời bỏ cô, phản bội cô rồi bây giờ quay sang xin lỗi, quay sang giải thích. Nếu không phải Cẩm Tú không còn là tiểu thư, thì anh ta có nhất thiết phải đến đây xin lỗi không??? Bỉ ổi, đê tiện, hạ lưu! Đều là ngụy quân tử!
“ Phương Nhã! Anh xin em, đừng như thế! Đừng như thế nữa có được không, anh đau lắm. Xin lỗi em, xin lỗi! Là anh đã khiến em ra nông nỗi này, anh không nên vì lối suy nghĩ lệch lạc đó, đáng lý ra anh phải ở bên em nhiều hơn. Có như thế em sẽ không đau khổ đến mức này, cũng không hiểu lầm anh nhiều như thế! Xin em, đừng như thế nữa! Xin em!”

Anh bật khóc, cố gắng nhoài người ra sức ôm lấy cô, mặc cho cô cào cấu lên người, những cú đánh thùm thụp lên ngực anh đau như búa bổ, anh vẫn cố gắng ôm cô vào lòng, thật chặt, như muốn sưởi ấm những nỗi đau cô phải chịu, những băng giá cay đắng mà cô đã trải qua.

“ Nghe anh giải thích, đừng vùng vẫy, đừng rời khỏi anh! Phương Nhã, anh xin em! Hãy nghe anh giải thích, chỉ một lần này thôi, em sẽ hiểu!!! Em sẽ không còn hiểu lầm anh nữa, được không? Được không em?”

Anh gồng mình giữ chặt lấy cô, siết thật mạnh như sợ rằng cô sẽ vùng khỏi anh, biến mất lần nữa. Chỉ nhìn tâm trạng hoảng loạn của cô, tim anh đã đau đến mức không thở nổi. Thật sự không muốn cô phải tổn thương nữa. Anh sẽ giải thích, sẽ nói hết, tất cả chỉ là một hợp đồng, một sự sắp đặt ép buộc, tất cả đều không phải ý muốn của anh. Trái tim anh đã thuộc về cô, thì làm sao có thể yêu bất cứ ai nữa. Cho dù cô xấu xí, dù có đáng sợ, xấu xa đến mức nào, cuối cùng cô cũng vẫn là Mai Phương Nhã của anh. Là Mai Phương Nhã tính tình hiền lành, hoạt bát, đáng yêu của anh. Không bao giờ thay đổi!

Cảm thấy cô đã dần tin anh, không còn chống cự nữa, anh liền nới lỏng vòng tay mình, thở phào nhẹ nhõm. Nhưng cũng trong lúc ấy, cô lại vùng tay anh ra, đẩy anh thật mạnh khiến cả người mất thăng bằng té xuống đất, còn cô thì lao như bay ra đường, trốn chạy khỏi anh, trốn chạy khỏi trái tim đang dần gục ngã của mình, ngậm ngùi nuốt cay đắng vào trong nước mắt.

“ Phương Nhã! Đừng đi! Quay lại đi!”

Quốc Thịnh hốt hoảng, điên cuồng chạy theo cô. Thì bất giác một bàn tay lạnh ngắt đã nắm chặt lấy tay anh, níu giữ không cho anh đi. Quay mặt lại, và ngỡ ngàng khi trông thấy ánh mắt đau thương của người con gái trước mặt, khuôn mặt đã tái mét không còn sức lực, và rồi liền ngã khụy xuống đất bất tỉnh, nhưng bàn tay vẫn nắm chặt lấy anh không buông:

“ Cẩm Tú! Cẩm Tú!”

Anh ngỡ ngàng nhìn thân ảnh cô gái với sắc mặt tái nhợt, lạnh ngắt đổ ập xuống đất. Đôi chân vô thức muốn đuổi theo người con gái ấy, nhưng lý trí và hoàn cảnh hiện tại không cho phép anh làm điều đó. Nhìn Cẩm Tú bất tỉnh, và nhìn bóng theo dáng cô khuất dần … tim anh đau đến nghẹt thở.
Quốc Thịnh ngồi thơ thẩn bên cửa sổ, lòng nặng trĩu nhìn ánh trăng sáng trên đỉnh đầu, mà lòng nhớ cô quay quắt. Chỉ cần nhớ đến ánh mắt đau khổ cùng cực, và


« 1 .. 9 10 11 12 13 14 15 .. 308 »

Bình Luận - Đánh Giá
Tên Bài Viết : Thiên Thần Hai Mặt
Tác Giả : cung cấp bởi kenh3g.vn
Ngày Đăng : 09.11.2013 | 04:36
Lượt Xem : 19726
Chia Sẻ: facebook
Đánh Giá : like 16 - unlike 19
rating
Cùng Chuyên Mục

» Cú Đấm Của Một Đứa Con Gái


» Cry Or Smile


» Trái tim của gió


» Vị Tình Đầu


» Chuyện Tình Buồn


» Chị Hai Học Đường


» Truyện Tiểu Thuyết - Chỉ Có Thể Là Yêu


» Có Lẽ Là Định Mệnh