Chào, Khách

CỔ ĐẠI ƠI TA TỚI ĐÂY


« 1 .. 15 16 17 18 19 20 21 .. 182 »

phát tác Ngự Tuyết Cơ lẻn vào và trải qua một đêm hoan ái mây mưa với hoàng thượng. Hoàng thượng dùng 10 hòm vàng tặng cho Ma chủ bất đắc dĩ đành phong Ngự Tuyết Cơ thành Ngự phi. Vốn Ngự Tuyết Cơ là 1 sát thủ không được xem trọng cho lắm. Võ công cũng không mấy cao như tỉ tỉ của mình, 10 hòm vàng Ma chủ đồng ý. Lan quí phi biết được muội muội mình cũng được phong phi, ngược lại không oán mà rất vui. Nhưng từ ngày hôm đó, hoàng thượng càng thị tẩm đều hai vị nương nương, hoàng thượng không muốn tỉ muội bất hoà. Sau một thời gian dài cuối cùng Ngự phi thụ thai. 3 tháng sau, một bát canh dâng tới cung tỳ nói là do Lan quí phi tẩm bổ cho Ngự phi, Ngự phi uống xong thai hư”


“do Lan Cẩm Vân hạ sao?” - Nhan Nhược Bình suy tư

“hoàng thượng cho người điều tra, không tìm ra được đầy đủ chứng cớ, qua chuyện đó, cũng không làm cho tình yêu của hoàng thượng đối với Lan quí phi giảm. Ngự phi nghĩ rằng hoàng thượng quá thiên vị đã tha cho Lan quí phi, Ngự phi ngậm bồ hòn làm ngọt hoà giải với Lan quí phi, tình tỉ muội giữa hai người tốt đẹp như trước, Ngự phi còn đặc biệt chăm sóc nhị hoàng tử cho tới 3 năm sau, vào một đêm trăng sáng như hôm nay, chuyện gì đến rồi cũng sẽ đến...................”

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~13 năm trước

“ngươi dám hạ độc ta, người đâu người đâu?”“toàn bộ người ở đây đều bị ta hạ độc rồi, không ai đến đây hộ giá đâu, Lan Cẩm Vân, ngươi thật may mắn, ta đã biết trước hạ độc ngươi không dễ, 3 năm này ta ngậm đắng nuốt cay tu luyện võ công, hôm nay là ngày giỗ của hài tử ta cũng là ngày chết của ngươi” - Ngự Tuyết Cơ lòng ngập tràn thù hận, cắn chặt môi đến toé máu chỉa thẳng trường kiếm xông tới. Cả hai chiến đấu kịch liệt, cho tới khi Ngự Tuyết Cơ đánh ra một chưởng vào ngực Lan Cẩm Vân, Lan Cẩm Vân phất tay áo phóng ra phấn độc, trong lúc Ngự Tuyết Cơ ôm mặt vì đau đớn, Lan Cẩm Vân cũng đánh một chưởng vào ngực Ngự Tuyết Cơ. Cả hai văng xa ra, nằm bệch xuống đất. Chưởng lực của Lan Cẩm Vân vô tình đánh trúng vào yếu huyệt của Ngự Tuyết Cơ làm võ công Ngự Tuyết Cơ bị phế.
“ta biết ngươi đã đến, ra đây ngay” - Ngự Tuyết Cơ hét lên.Từ trên mái nhà, một thân ảnh che mặt phi ra. Đến bên Ngự Tuyết Cơ vận khí truyền cho nàng.
“mau đỡ ta dậy” - Ngự Tuyết Cơ được thân ảnh dìu lại nơi Lan Cẩm Vân đang nằm
“ta không hề hạ độc trong canh, muội muội tin ta” - Lan Cẩm Vân thều thào nói“xảo ngôn, tiện tì, CHÁT!!!! CHÁT!!! CHÁT!!!!” - Ngự Tuyết Cơ tát Lan Cẩm Vân tới khi hai má sưng đỏ, khoé miệng máu rỉ ra, sau đó Ngự Tuyết Cơ dùng kiếm rạch nát mặt, đập nát tứ chi của Lan Cẩm Vân.

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
“cũng thật là ác, sau đó thì sao” - Nhan Nhược Bình lạnh giọng nói

“sau đó nhị hoàng tử từ bụi cây chạy tới la hét: “nương....tỉnh lại....nương”. Ngự Tuyết Cơ bảo thân ảnh đó giết chết nhị hoàng tử rồi nàng ngất xỉu”

“ngươi có giết đứa trẻ không?” – Nhan Nhược Bình khẽ cười

“phu nhân, sao lại hỏi.......” - Cổ Khang Nam giật mình

“ngươi kể một mạch vậy, ta nghĩ ngươi chính là thân ảnh đó, cũng là ngươi hạ xuân dược” - Nhan Nhược Bình lại cười khẽ

“phu nhân thật thông minh..."

"còn phải nói, ta không thông minh, chẳng lẽ ngươi thông minh, kể tiếp đi, đừng bày đặt nịnh hót" - Nhan Nhược Bình nhếch miệng cười khẽ

"vâng, sau đó có một lão bà chạy ra cản trước kiếm của ta, quì lạy van xin ta hãy tha cho nhị hoàng tử, có giết thì hãy giết bà ấy. Ta vốn ngay từ đầu đã không muốn lộ mặt, nhưng bị phát hiện, đành phải ra. Thì ra lão bà ấy và nhị hoàng tử đã chứng kiến tất cả, lão bà ngăn không cho nhị hoàng tử ra, nhưng tới phút cuối, nhị hoàng tử vùng ra chạy tới. Ta không giết nhị hoàng tử, ta đem Ngự Tuyết Cơ rời đi. Cổ Tuyệt cốc này là của phụ thân ta dựng nên, ta một tay chăm sóc Ngự Tuyết Cơ, nàng dung nhan bị huỷ và vốn cứ nghĩ ta đã giết chết nhị hoàng tử, nên đã sống trong mật thất này, không muốn bước ra, phu nhân chuyện sau đó ta chắc không cần kể” - Cổ Khang Nam đau xót kể lại

“ngươi rất yêu Ngự Tuyết Cơ?”

“đúng thưa phu nhân, ngay từ đêm lễ hội, hoàng thượng và ta gặp 2 tỉ muội nàng, ta đã yêu nàng”

“vậy tại sao giờ nàng ta chết, ngươi không tự tử chết theo nàng ta” – Nhan Nhựơc Bình hàm ý đầy châm chọc

“ta.........” - Cổ Khang Nam cứng họng

“ra là vẫn sợ chết” – Nhan Nhược Bình ngẩng mặt lên cười lớn
CHƯƠNG 14:


“ngươi rất yêu Ngự Tuyết Cơ?”

“đúng thưa phu nhân”

“vậy tại sao biết nàng ta chết, ngươi không tự tử chết theo nàng ta, ngươi hẳn phải đau lòng lắm” – Nhan Nhựơc Bình hàm ý đầy châm chọc

“ta rất đau lòng nhưng ta....ta.........” - Cổ Khang Nam cứng họng

“ra là vẫn sợ chết” – Nhan


« 1 .. 15 16 17 18 19 20 21 .. 182 »

Bình Luận - Đánh Giá
Tên Bài Viết : CỔ ĐẠI ƠI TA TỚI ĐÂY
Tác Giả : cung cấp bởi kenh3g.vn
Ngày Đăng : 16.07.2013 | 22:15
Lượt Xem : 79967
Chia Sẻ: facebook
Đánh Giá : like 34 - unlike 40
rating
Cùng Chuyên Mục

» Bà xã chớ giở trò


» Boss Quá Gian Xảo!


» Cô ấy là vợ chưa cưới của tôi!


» Hoa Hồng Giấy


» Quý tính công chúa


» VƯƠNG GIA BÁ ĐẠO QUÁ YÊU VƯƠNG PHI (kết)


» em chốn lâu như thế là đũ rồi ngốc ạ


» Phế hậu tướng quân - Nhất độ Quân Hoa