Chào, Khách

VƯƠNG GIA BÁ ĐẠO QUÁ YÊU VƯƠNG PHI (kết)


« 1 .. 147 148 149 150 151 152 153 .. 165 »

Quản gia thở dài.

Tô Khả Nhi không nói gì, chỉ là nhìn ánh nến trước mắt, nhớ vẻ mặt thất vọng lúc đi của Tiêu Thương, lòng người đều là thịt, không ai có thể có ý chí sắt đá, cô cũng không phải là người tuyệt tình hận anh ta đến thấu xương, cô chỉ không muốn nhìn người đàn ông này, bởi vì mỗi lần nhìn anh ta, cô lại nhớ tới đêm đó, cô nằm dưới cơ thể anh ta rên rỉ, người ta nói nam nữ ân ái là một điều đẹp đẽ, nhưng đêm đó là do anh ta dùng thủ đoạn, đương nhiên cô cũng nhấm nháp được sự hoan ái đó, chỉ là cô ý thức được sự thô bạo của anh ta, thì cô đương nhiên hận.

“Haizz, ngươi đi rồi, Vương gia sẽ rất thương tâm.” Quản gia muốn nói tình cảm của Tiêu Thương đối với Tô Khả Nhi, ông ta là người đứng ngoài, nên nhìn ra được Tiêu Thương rất muốn đưa Tô Khả Nhi đi Giang Nam, chỉ là ngại thân phận Vương gia không thể mở miệng ra mà thôi. Vương gia dù sao cũng là Vương gia, thân phận của hắn cùng tự tôn là cao ngạo, phải biết rằng, vì Tô Khả Nhi, hắn đã làm rất nhiều chuyện, chỉ là, vì sao Tô Khả Nhi không hiểu nỗi khổ tâm của Vương gia?

“Quản gia, ông nói vậy là ý gì?” Cô biết ý tứ trong lời nói của ông ta nhưng giả bộ không biết.

“Tô cô nương, ngươi vẫn giận Vương gia sao?” Quản gia dò hỏi.

Tô Khả Nhi cắn môi dưới, cười khẽ: ‘Hận đã không còn quan trọng nữa, chuyện trước kia tôi đã quên rồi.”

“Tâm sự Vương gia chính là che giấu quá sâu, Tô cô nương, có lẽ trong mắt ngươi, Vương gia là một người xấu, nhưng, ngươi hãy hiểu, hắn vì cứu ngươi, thậm chí ngay cả quyền lực cũng trao ra một nửa, nếu ngươi còn ghi hận hắn, Vương gia nhất định sẽ rất đau khổ.”

Tô Khả Nhi căn bản không dùng tâm tư để nghe, nhưng những lời của quản gia đã chạm tới nội tâm của cô, cô kinh ngạc mở to mắt: ‘Cái gì? Trao ra một nửa quyền lực?”

“Tô cô nương không biết đó thôi, chính là ngày ngươi bị Hoàng thượng triệu vào cung, ngày đó, Hoàng thượng muốn lợi dụng ngươi uy hiếp Vương gia, muốn hắn giao ra một nửa binh quyền để cho thái tử đăng vị, ngươi biết không, lúc biết ngươi bị Hoàng thượng đưa đi, trong lòng hắn biết bao lo lắng, lập tức tiến cung để bảo vệ tính mạng của ngươi, đồng thời cũng trao ra một nửa quyền lực trong tay, chỉ vì sự an toàn của ngươi.” Quản gia đem chuyện giấu ở trong lòng ra nói hết cho Tô Khả Nhi, nếu không nói ra, cho dù Tô Khả Nhi đi rồi, cũng không biết Tiêu Thương làm nhiều chuyện cho nàng như vậy.

“Thì ra là vậy?” Trong lòng cô khiếp sợ. Mình bị hoàng thượng dùng như một con cờ để uy hiếp Tiêu Thương? Còn anh ta vì mình mà cam nguyện bỏ một nửa quyền lực? Điều này sao có thể? Tuy rằng cô biết ngày đó chuyện không đơn giản như vậy, nhưng khi nghe được chân tướng, cô vẫn kinh ngạc, điều này sao có thể? Điều này sao có khả năng, Tiêu Thương sao có thể vì cô mà làm chuyện đó được?

Đáy lòng cô cực lực phủ nhận, nhưng nét mặt của quản gia kia không giống như đang lừa cô. Cô đột nhiên cảm thấy rất mâu thuẫn, quản gia càng nói càng có lực, nói tiếp: “Tô cô nương, ngươi ngẫm lại Vương gia đã từng làm những gì cho ngươi đi. Thật ra ngoài mặt hắn không nói gì, nhưng không thể phủ nhận, Vương gia thích ngươi, thích ngươi từ rất lâu rồi. Khi ngươi thích Mạc Tướng quân. Vương gia rất đau khổ, thường xuyên bị mất ngủ, nhiều lần, ta đi ngang qua phòng hắn thấy hắn một mình ngồi trong phòng, ta biết, là vì hắn nhớ ngươi. Vương gia thiên kim chi khu, lại hai lần vì ngươi mà bị thương, người không biết, lúc ngươi vào mạc phủ ở, hắn chưa từng vui vẻ, bao nhiêu áp lực đều che giấu, hắn không muốn cho người khác thấy sự đau khổ của mình. Thật ra Vương gia chưa từng chạm vào Tề cô nương, là vì hắn yêu ngươi, ngày đó, hắn biết được ngươi thích Mạc tướng quân, giận giữ đem ngươi gả cho Lưu Nghĩa, nhưng nửa đường lại ngăn kiệu hoa lại, là vì căn bản hắn không muốn gả ngươi đi, bởi vì hắn…Nếu có một ngày ngươi có thể tha thứ cho hắn…”

Tô Khả Nhi càng nghe càng đau khổ, càng nghe càng sợ hãi, cuối cùng cô không chịu nổi, thì thầm ngăn cản: ‘Quản gia, ông đừng nói nữa, tôi không muốn nghe.’

“Tô cô cương, lão phu nói cho ngươi biết, cũng không phải muốn ngươi nhận Vương gia, lão phủ chỉ muốn ngươi biết sự thật thôi, bất kể Vương gia có từng xấu xa đến đâu, nhưng ít ra hắn cũng làm cho ngươi rất nhiều chuyện, có đôi khi, nếu ngươi có thể nghĩ lại cho Vương gia cũng là tốt.”

“Quản gia, tôi muốn đi nghỉ ngơi.” Cô đứng lên rồi chạy ra khỏi đại sảnh, lúc ra cửa chạm phải bóng người như bóng ma đứng đó, cả người cô run lên, thì ra anh ta chưa đi, như vậy những lời quản gia nói anh ta đã nghe hết ư? Cô hoảng hốt, cắn môi chạy thẳng đến phòng mình, cả đêm,


« 1 .. 147 148 149 150 151 152 153 .. 165 »

Bình Luận - Đánh Giá
Tên Bài Viết : VƯƠNG GIA BÁ ĐẠO QUÁ YÊU VƯƠNG PHI (kết)
Tác Giả : cung cấp bỡi kenh3g.vn
Ngày Đăng : 30.05.2013 | 01:44
Lượt Xem : 16677
Chia Sẻ: facebook
Đánh Giá : like 21 - unlike 16
rating
Cùng Chuyên Mục

» em chốn lâu như thế là đũ rồi ngốc ạ


» Sẽ mãi bên nhau


» Ai là Ai Của Ai


» Dư vị trà chiều


» Từng bước kinh tâm ( hậu truyện Bộ bộ kinh tâm )


» Tình yêu là một lần cảm cúm


» Cưới rồi dạy bảo sau


» Kế hoạch làm bố